Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy tư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy tư. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

Mẹ lạnh lắm phải ko ???










Vào một đêm trước Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người phụ nữ trẻ bổng trợt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa, chị liền bò về phía bên dưới cầu.
Đơn độc dưới chân cầu, chi đã sinh một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi, tìm thấy một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.
Sáng hôm sau, một phụ nữ trẻ lái xe đến gần cầu, chiếc xe bổng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà nghe một tiếng khóc yếu ớt ở bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà tìm thấy một đứa trẻ nhỏ xíu, đói lã, nhưng vẫn còn ấm còn bà mẹ đã chết cóng.
Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bé bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.
Chắc là cậu không thể cởi bỏ tất cả. Bà mẹ nuôi nghĩ cậu sẽ lạnh cóng. Song cậu bé đã cởi bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ”. Và cậu bé oà khóc

Sam hoi


Cúi lạy Chúa con là người có tội

Chúa lòng lành xin thương xót thứ tha

Sống thế gian xác thịt với gian tà

Ham vui thú đam mê mùi trần tục

Không biết Chúa sống cuộc đời khổ nhục

Cũng tội con Chúa phải chịu đắng cay

Cũng vì con thân xác lắm đọa đày

Chịu đổ máu bao nhiêu đòn roi vọt

Con lạy chúa nhân từ hay thương xót

Tội tình con phạm đến Chúa oai nghi

Tội ơi! Mi chết đáng, có tiếc gì

Vì xác thịt lỡ lầm vì yếu đuối

Lòng lân tuất Chúa xuống ơn an ủi

Con dốc lòng tự hối với ăn năn

Xin Chúa cho đừng có tính kiêu căng

Noi gương Chúa luôn khiêm nhường tha thứ.
----------------

Noi niem cha so ...


Làm cha sở thật là ... khổ sở

Nếu hòa đồng bị mang tiếng không nghiêm

Còn cương nghị bị chê là khó tính

Khi giảng dài bị cho là “tra tấn”

Lúc vắn gọn bị ca thán “qua loa”

Làm việc xông pha bị xếp loại “hộ khẩu ngoài đường”

Miệt mài chiêm niệm liền bị chê “lề mề tủ lạnh”.

Cồn phốt, su-tan, bị chê là “bóng bảy”

Đơn giản sơ mi, bị xếp hạng “bố đời”

Không rượu không chè bị coi là “giữ kẽ”

Chút rượu chút bia, bị kết án “rượu chè”

Nếu nghỉ hè bị coi là lười biếng

Còn siêng làm bị mang tiếng bao sân

Chịu khó tiếp dân bị coi “lười cầu nguyện”

Còn ít tiếp dân bị mang tiếng “quan liêu”

Làm việc năng nổ bị xếp loại “kiêu”

Giáo xứ bề gì liền mang tiếng “yếu”...

Làm cha sở xem ra khổ sở

Nhưng khổ vì sở là lẽ xưa nay

Vậy xin cha chớ quá loay hoay

Còn nhiệm sở nghĩa là còn khổ sở.

Còn nhiệm sở nghĩa là còn khổ sở

Vì những niềm đau nỗi khó muôn người

Đang mong chờ cha soi rọi tình trời

Cho reo vui tiếng cười cứu độ.

Còn nhiệm sở nghĩa là còn bóng tối

Cần nơi cha nguồn ánh sáng tâm linh

Soi chiếu đường ngay ánh sáng Tin Mừng

Cho rạng ngời ánh thiều quang chân lý.

Còn nhiệm sở, còn đó đây yếu đuối

Còn cô đơn, túng thiếu, khổ sầu

Đói khát bánh cơm, đói nguồn ơn thánh

Rất cần cha khơi suối thương yêu.

Da lam nguoi!


Mùa Vọng, mỗi anh em đónChúa Hài Đồng về phòng mình một ngày để thayCộngĐoàn sống trọn vẹn với Chúa. Một ngày để chiêm ngắm thoả thích đôimắtcủa Ngôi Lời Nhập Thể.

Miên trường thinh lặng chợt oe oe,

Rạn vỡ đêm sâu, đuốc lập loè.

Lời chưa biết nói nên Lời khóc,

Gọi chào nhân thế giữa canh khuya.

Lời khóc cho lòng Mẹ ngẩn ngơ,

Vội vàng ẵm lấy, nhẹ đong đưa.

Lời ngoan, ngoan lắm trên tay Mẹ,

Náu lặng mà nghe ru ấu ờ.

Mẹ gửi Lời cho ta một lúc,

Lời rung, Lời động ở trong nôi.

Lời chưa biết nói nhưng đôi mắt

Đã khiến ta thành nô lệ rồi.

Hãy đến mà nghe Lời Hằng Hữu,

Đang cười, đang ngỏ ý tinh khôi.

Lời đang muốn nói, Lời đang thử

Mở miệng – và Lời mấp máy môi.

-------------------------------

TRĂNG THẬP TỰ

Cuu thai nhi


Bố mẹ ơi! Con van xin khẩn thiết
Con tội chi, bố mẹ giết bỏ đi
Là bào thai, con có tội tình gì?
Diệt mầm sống, thai nhi chưa biết nói!!!
Sinh con ra, để con có tên gọi
Hòa muôn người, nhân loại có lương tri
Là con người, con dũng cảm bước đi
Đừng giết con, phôi thai buồn rên xiết
Con cúi lạy, với tấm lòng thống thiết
Con tội gì, mà cha mẹ gớm ghiếc
Nỡ ra tay, hủy hoại mầm sống ấy
Con ra đời, để sống với người ta
Sống vị tha, lòng nhân ái chan hòa
Không khinh miệt, những hạng người bẩn thỉu
Chẳng bao giờ, lại trề môi dè bỉu
Thương con đi, con cảm mến mẹ cha
Để con học, tính nhẫn nhục vị tha
Con được kết, từ tình yêu trân quí
Con ra đời, với tấm lòng hoan hỉ
Con cầu nguyện, cùng với Chúa Thánh Thần
Cho ba mẹ, vui hưởng muôn hồng ân
Con chúc thọ, ba mẹ vào mỗi tết
Cho con sống, lời kêu cầu thảm thiết
Hãy thương con, phôi thai đã có tim
Đừng giết con, con lạy lục van xin
Cho con sống, để được làm người nữa
Đừng hủy hoại, tế bào non thối rữa
Con van xin, cho con được sinh ra
Để chào đời, bằng tiếng khóc oa oa
Con hoan hỉ, trong sung sướng chan hòa
Khi biết rằng, bố mẹ đã rộng lượng
Chẳng nỡ nào, giết bỏ thai nhi đâu!
Khi trong bụng, con chấp tay nguyện cầuXin
Thiên Chúa, cho cha mẹ thương cảm
Giữ gìn con, cho đến khi chào đời
Tình thương ấy, rất lớn lao tuyệt vời
Giữ sự sống, cho con được làm người
------------------